Kết quả 1 đến 2 của 2
  1. #1
    Thành Viên
    nguyenthihanoi5's Avatar
    Ngày tham gia
    Jan 2019
    Bài viết
    653
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 trong 0 bài viết.

    chuyển nhà thành hưng Hai vợ chồng

    chuyển nhà thành hưng Hai vợ chồng cưới nhau được 3 năm, sống với mẹ tôi nên tôi không phải đi làm dâu. Gia đình anh có bà nội, bố mẹ và hai vợ chồng anh trai. Bà nội và bố mẹ chồng tôi không có thu nhập từ việc đi làm mà chỉ có vài triệu tiền lãi ngân hàng mỗi tháng nên trước khi cưới nhau, tôi cũng đã xác định tư tưởng là chồng tôi phải phụ giúp gia đình. Mỗi tháng chồng tôi vẫn đưa nhà 3 triệu, chia tiền khám bệnh của bà nội, đôi khi cũng là chồng tôi đưa hết. Vô tình tôi biết vợ chồng người anh chỉ đóng góp phần sinh hoạt phí hàng tháng của họ chứ không phụ giúp gì nên nói chồng là tôi không đồng ý như vậy. Bố mẹ chung nên con cái phải có trách nhiệm như nhau, huống hồ vợ chồng tôi lại không ở nhà chồng, cũng không nhờ vả gì ông bà nội.

    Phải nói thêm là trong suốt 3 năm cưới nhau, anh không hề đưa tiền cho tôi, vợ chồng tiền ai nấy giữ, ngay cả khi tôi sinh con đầu lòng cách đây vài tháng. Toàn bộ chi phí từ lúc mang thai tới giờ đều do tôi tự lo liệu. Nhiều lúc tôi cũng thấy chạnh lòng nhưng nghĩ cứ để từ từ chồng ổn định công việc, sẽ biết có trách nhiệm hơn. Nhưng cách hành xử của những người bên nhà chồng làm tôi thấy bức xúc và muốn ly hôn luôn cho xong. Mẹ chồng tôi tuy còn khỏe mạnh nhưng không bao giờ nghĩ đến chuyện làm thêm để đỡ đần con cái, lúc nào cũng chỉ mang tư tưởng con cái phải nuôi mình. Vợ chồng anh chồng thì vô tâm, nhiều khi thiếu tiền sinh hoạt phí, nói đưa thêm nhưng họ cũng không đưa.

    Sau sinh vì quá khủng hoảng về chuyện con cái, mọi thứ chi tiêu tốn kém hơn khiến tôi như muốn phát điên. Chồng tôi đã nghỉ việc nửa năm nhưng ông bà nội vẫn lấy tiền đều đều hàng tháng mà không bao giờ hỏi xem vợ chồng tôi sống thế nào, có thiếu thốn gì không. Nhiều lần tôi muốn ly hôn vì chồng thiếu trách nhiệm và nhà chồng sống không biết điều, nhưng nghĩ đến con tôi lại chùn bước. Dù sao bây giờ chồng tôi cũng đã hứa hẹn đủ điều và biết quan tâm, chăm sóc con cái nhiều hơn nhưng cứ nghĩ lại toàn bộ những chuyện trên, tôi lại như không còn tình cảm gì với chồng, cũng như nhà chồng nữa. Giờ tôi không biết phải làm sao? Mong chuyên gia và mọi người cho tôi lời khuyên. Chân thành cám ơn.
    Huệ
    Thạc sĩ tâm lý Nguyễn Thị Tâm gợi ý:

    Chào bạn Huệ,

    Đây là vấn đề tiền bạc trong hôn nhân. Nhiều người trước khi bước vào hôn nhân không bao giờ bàn bạc, thống nhất với bạn đời về cách chi tiêu trong gia đình sau hôn nhân, chẳng hạn ai là người giữ tiền; chi tiêu trong nhà thế nào; cách lo cho bên nội bên ngoại ra sao?....Vì không bàn bạc trước nên khi bắt đầu cuộc sống gia đình, họ vẫn hành xử theo thói quen, đụng chạm tới người kia, rồi nảy sinh mâu thuẫn và tan vỡ. Nhiều người cảm thấy ngại khi nhắc đến chuyện tiền bạc trước hôn nhân nên mới dẫn tới kết cục không tốt, sống không hạnh phúc hoặc tan vỡ.

    Bạn cũng có vẻ hơi so đo khi cho rằng con nào cũng là con nhưng sao người đóng góp nhiều, người đóng góp ít. Tuy cùng là con nhưng mỗi người lại có hoàn cảnh sống và mức thu nhập khác nhau. Có thể người anh thu nhập không tốt, không có khả năng đóng góp thì có thể thông cảm. Nếu các bạn có điều kiện kinh tế, muốn phụ giúp cha mẹ thì cũng không nhất thiết phải so đo.

    Tuy nhiên, ở trường hợp của bạn, nhà chồng cũng hơi quá đáng. Cả nhà nhiều người như vậy mà không có thu nhập, phải sống dựa vào con, thậm chí ngay cả khi con thất nghiệp cả nửa năm mà cũng chẳng cần quan tâm xem con lấy tiền ở đâu để duy trì cuộc sống, có khó khăn, thiếu thốn gì không? Như vậy, gia đình chồng bạn khá vô tâm. Ngoài ra, suy nghĩ con cái phải nuôi cha mẹ cũng không hoàn toàn hợp lý. Con cái có hiếu, có trách nhiệm phụng dưỡng cha mẹ đã đành, nhưng cũng nên xem xét điều kiện kinh tế của con thế nào, có dư dả không.

    Bạn băn khoăn, cảm thấy khó chịu, bực bội về chuyện tiền bạc có thể hiểu và thông cảm. Trong đời sống hôn nhân, tiền bạc rất thực tế. Không có tình yêu người ta vẫn có thể sống, nhưng không có tiền thì khó mà duy trì được cuộc sống.

    Khi chưa hiểu rõ mọi chuyện sẽ dễ xảy ra mâu thuẫn. Bạn nên trao đổi thẳng thắn với chồng và gia đình chồng về tình hình hiện tại để mọi người cùng hiểu và có giải pháp hợp lý. Câu nói "Có hiểu biết thì mới có cảm thông" không hề sai. Bạn có thể chia sẻ về khó khăn tài chính lúc này và nói rõ thời điểm hiện tại không thể hỗ trợ ông bà, khi nào vợ chồng bạn có thu nhập ổn định, dư dả sẽ lại giúp đỡ gia đình.

    Bạn có suy nghĩ chưa đúng lắm đó là đánh đồng việc khó khăn tài chính với ly hôn. Khi mối quan hệ vợ chồng đổ nát, không còn khả năng cứu vãn mới chọn cách ly hôn. Còn ở đây, vợ chồng bạn chưa xảy ra vấn đề gì lớn, thậm chí chồng bạn còn cải thiện tốt hơn, mà bạn lại muốn ly hôn vì khó khăn tiền bạc là không nên.
    Các bạn hãy cùng nguyenthihanoi5 xây dựng MU Tiên Phong nhé

  2. #2
    Thành Viên
    tranhuenguyen's Avatar
    Ngày tham gia
    Jan 2019
    Bài viết
    1,297
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 trong 0 bài viết.
    chuyển nhà thành hưng hà nội Nhà tôi, gồm bảy thành viên, đi chơi Tết tuyến Sài Gòn - Nha Trang - Tuy Hoà - Quy Nhơn. Trên cung đường, các trạm BOT đang mọc lên hối hả. Có BOT mới thông xe như BOT hầm đèo Cù Mông, có BOT vừa xây xong chưa thu tiền. Chúng tôi đã trả các BOT tổng cộng gần một triệu đồng cho hành trình 1.200 km cả đi lẫn về, trong khi tiền xăng chỉ hết có 1,5 triệu đồng.

    Rắc rối bắt đầu từ hôm mồng Năm Tết, trên đường từ Quy Nhơn về lại Sài Gòn. Vụ tắc đường đầu tiên chúng tôi đối mặt là tại BOT Ninh Lộc, Khánh Hòa. Nhích mãi, ô tô mới tới được trạm, tôi nói với các nhân viên nên xả trạm vì lúc đó đã 5 giờ chiều và đám tắc đã gần hai cây số. "Không thể xả trạm vì không có chỉ đạo gì", người thu phí nói.

    Tôi gọi theo số điện thoại của trạm BOT ghi trên biển báo thì chỉ có tiếng tò tí te. Tôi nhắn bốn tin để phản ánh tình trạng kẹt xe ở đây. Ba tin nhắn gửi tới lãnh đạo Sở Giao thông vận tải tỉnh Khánh Hòa theo số điện thoại trên website của Sở, một tin gửi đường dây nóng của Tổng Cục Đường bộ. Chúng đều không được hồi âm. Mẹ tôi bảo: "Thôi, con kiến lại đòi đi kiện củ khoai".

    Nhưng mồng 6 Tết mới là ngày kẹt xe kinh hoàng. Vừa ra khỏi thành phố Nha Trang thì chúng tôi đụng ngay đám kẹt xe ở BOT Cam Thịnh. Tới Phan Thiết vào tầm hơn 3 giờ chiều, chúng tôi đã lựa chọn đi tuyến Quốc lộ 1 thay vì đi đường ven biển La Gi - Bà Rịa như mọi khi. Nhưng đó là lựa chọn sai lầm. Chúng tôi cứ đi mãi, đi mãi, trời đã tối mịt mà vẫn loanh quanh ở Phan Thiết. Nhưng mệt và đói không chán nản bằng việc chúng tôi không hề biết điều gì xảy ra ở phía trước.

    Bị chôn chân trên xe, tôi càng sốt ruột khi đọc tin các nẻo đường từ miền Tây về Sài Gòn đều "thất thủ": một biển xe máy ken đặc, hàng hàng lớp lớp mũ bảo hiểm, những gương mặt mệt mỏi sau lớp khẩu trang.

    Việc ùn tắc này đáng lẽ phải được dự đoán từ trước vì trạm BOT cầu Rạch Miễu trên con đường huyết mạch nối Sài Gòn và miền Tây đã phải xả trạm nhiều lần trước và trong Tết. Nhìn ảnh hàng trăm ngàn người, rất nhiều em nhỏ, đứng nhiều giờ trong nắng nóng hơn 30 độ và khói bụi, chúng tôi thấy mình vẫn còn may mắn. Tôi cũng thầm cảm phục vì hàng ngàn con người đã kiên nhẫn chịu trận. Không có sự hỗn loạn nào, không giẫm đạp và ẩu đả.

    Tới gần 11 giờ đêm, cao tốc Long Thành - Dầu Giây mới hiện ra. Lưu lượng xe trên cầu vẫn rất đông nên xe tôi chỉ có thể lò dò tiến. Đó thực sự là hành trình mệt mỏi vì trên xe có tới bốn thành viên trên dưới 70 tuổi. Sáng hôm sau, đọc tin tức, tôi mới biết trạm thu phí Long Thành không xả trạm vì cho rằng kẹt xe không phải do thu phí chậm trễ. Ban quản lý trạm này viện dẫn lý do có va chạm giao thông, có đám khói từ đốt lau sậy, do phương tiện chết máy, do có hai xe cự cãi với nhân viên thu phí.

    Nhưng việc kẹt xe có lúc kéo dài 8 cây số trên cao tốc Long Thành - Dầu Giây là có thật và con đường lên cao tốc từ Phan Thiết hồi cuối giờ chiều có lúc đã bị ngăn lại để giải quyết ùn tắc trên cầu. Đó là nguyên nhân khiến hành trình qua Phan Thiết của chúng tôi bị kéo dài lê thê. Chúng tôi đã mất 14 tiếng để đi từ Nha Trang tới TP HCM, gần gấp đôi số giờ thông thường.

    Trước Tết, đã có một số BOT chủ động đề nghị cho xả trạm để tạo điều kiện cho bà con đi lại dịp Tết. Nhưng Bộ Giao thông bác bỏ vì cho rằng theo Thông tư 49 của Bộ, trạm thu phí phải duy trì suốt 24 giờ.

    Nghị định 46/2016 về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực giao thông đường bộ của Chính phủ đã nêu rõ "đơn vị thu phí sẽ bị phạt khi để ùn tắc từ 750 m trở lên", và nếu để ùn tắc nghiêm trọng thì có thể bị phạt tới 70 triệu đồng và đình chỉ thu phí từ 1 đến 3 tháng. Các trạm BOT cũng được coi là một loại giao thông tĩnh và các đơn vị thu phí cũng là một thành phần tham gia giao thông. Tuy nhiên, từ lúc điều khoản này hiệu lực, 1/8/2016 đến nay, chưa có BOT nào bị phạt mặc dù việc ùn tắc tại các BOT cửa ngõ như Pháp Vân - Cầu Giẽ ở Hà Nội, Long Thành - Dầu Giây ở TP HCM vào các dịp cao điểm đã trở thành hiện tượng thông thường.

    Không hề có một chỉ thị hay hướng dẫn linh hoạt nào nhằm giải tỏa các nút thắt này vào các dịp được dự báo lưu lượng xe tăng vọt. Người dân - khách hàng chính sử dụng dịch vụ của BOT bằng tiền túi của mình - không có một kênh liên lạc chính thống nào để phản ánh về vi phạm giao thông của các trạm. Họ hoặc nhẫn nhục chịu đựng, hoặc phản ứng ngay tại trạm một cách bất lực với các nhân viên thu phí. Nhưng kết quả là như nhau. Các BOT đã không đếm xỉa tới Nghị định 46/2016.

    Nhìn sang Hàn Quốc, quyết định bỏ phí cầu đường vào các dịp đặc biệt do chính phủ quy định. Theo Bộ Giao thông Địa chính Hàn, trong thời gian nghỉ Tết truyền thống này, chính phủ đã miễn phí các phương tiện lưu thông trên các tuyến đường cao tốc.

    Người dân cũng có quyền đặt câu hỏi về vai trò của lãnh đạo các tỉnh thành trong việc xảy ra ùn tắc giao thông trên địa bàn mình. Nếu không có cơ chế giám sát hiệu quả và chế tài mạnh hơn với tình trạng ùn ứ phương tiện do các trạm thu phí BOT gây ra, các dự án BOT sẽ tiếp tục trở thành con tin thử thách lòng kiên nhẫn của dân chúng.

    Nếu BOT là một phương án được nhà nước lựa chọn để phát triển cơ sở hạ tầng, nhà nước cũng phải chịu trách nhiệm chính khi các dự án BOT tiếp tục gây ra bất ổn, dù ở quy mô nào.
    Các bạn hãy cùng tranhuenguyen xây dựng MU Tiên Phong nhé

Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •